Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Tìm đầu ra cho sản các phẩm nhà nông.

Mục đích của chính sách kết liên "4 nhà" là viện trợ dân cày, nông thôn, nhưng bản tính lại chưa làm đổi thay bao nhiêu và nhất là chưa tạo được nền tảng và đòn bẩy phát triển một cách đồng bộ

Tìm đầu ra cho sản phẩm nhà nông

Cũng rơi vào tình trạng rưa rứa. Để góp phần tương trợ dân cày tiêu thụ nông phẩm, theo chúng tôi, nhà nước cần phải linh hoạt trong chọn lựa hình thức tiêu thụ nông sản ăn nhập.

Trong khi đó, phần đông nông dân sinh sản quy mô nhỏ lẻ, manh mún, sản phẩm làm ra ít, chất lượng chưa bảo đảm đề nghị, tư duy canh tác còn tùy tiện, làm theo phong trào. Một căn bệnh cố hữu khó chữa nữa của dân cày là tự ý phá hiệp đồng khi giá thị trường cao hơn giá ký kết khiến doanh nghiệp không thắm thiết bắt tay tiêu thụ sản phẩm.

Nên quy định rõ ràng cơ chế san sớt ích giữa các bên tham dự hợp đồng một cách hài hòa bên cạnh các quy định xử lý vi phạm. Song song với đó là kiểm tra, bổ sung các quy định thực hiện Quyết định 80. Bên cạnh đó, vai trò của quốc gia cũng còn mờ nhạt, chưa phát huy được hiệu quả.

MINH QUANG (Bắc Giang). Có rất nhiều tổ chức, sở, ngành, các nhà khoa học có kế hoạch tương trợ dân cày về kỹ thuật, nhưng lại làm theo kiểu mạnh ai người nấy làm và thực hiện theo cách dàn trải, đến khi kế hoạch, dự án chấm dứt thì mọi việc của nông dân cũng trở về điểm phát xuất.

Có những thời khắc, dân cày chưa kịp vui vì được mùa đã phải buồn vì giá nông phẩm rớt thảm. Đáng nói hơn, không chỉ những mặt hàng chưa có làm mối tiêu thụ ổn định, mà ngay cả các sản phẩm có địa chỉ bao tiêu như cây mì, cây mía, vẫn còn bị o ép đầu ra. Còn nhớ, cách đây không lâu, hàng trăm ô tô chở dưa hấu từ miền nam phải chịu cảnh ùn ứ tại cửa khẩu Lạng Sơn vì bị ép giá, không bán được.

Nhắc đến việc tiêu thụ sản phẩm do mình làm ra, nông dân ai cũng lắc đầu ngao ngán. Điều này cho thấy những mô hình nông nghiệp phát triển theo kiểu liên kết "4 nhà" mới chỉ đếm trên đầu ngón tay, còn phần đông vẫn chỉ là mô hình kết liên ba nhà, phổ quát chỉ được hai nhà. Hiện tượng tăng giá, rớt giá cứ lặp đi, lặp lại như một điệp khúc buồn, khiến dân cày "đắng lòng".

Mặt khác, cần đẩy mạnh công tác quy hoạch hình thành vùng sinh sản hàng hóa nông phẩm hội tụ, chuyên canh, gắn sinh sản nguyên liệu với công nghiệp chế biến và thị trường. Sản phẩm của nhà nông cần có đầu ra ổn định. Tăng cường công tác tuyên tuyên giáo dục pháp luật nhằm nâng cao nhận thức của nông dân và doanh nghiệp.

Không riêng gì dưa hấu, những mặt hàng hoa quả tươi của Việt Nam như vải thiều, thanh long, cam, quýt. Nghiên cứu chính sách nông dân góp vốn bằng giá trị quyền sử dụng đất để tăng cường kết liên giữa sản xuất và tiêu thụ nông sản. Năm 2013 vẫn tiếp tục là năm được mùa thu hoạch, nhưng giá lúa và các sản phẩm khác của ngành nông nghiệp như lợn, gà, thủy sản…cũng rớt giá và rất khó tiêu thụ.

Tương trợ các địa phương thực hiện dồn điền đổi thửa, trữ ruộng nương nhằm hạn chế tình trạng sinh sản manh mún. Tổ chức lại sản xuất nông nghiệp dưới hình thức cộng tác xã, tổ cộng tác, nông trại, các hiệp hội, ngành hàng để các tổ chức này hỗ trợ tiêu thụ nông sản cũng như bảo vệ lợi quyền hợp pháp của dân cày, giảm nhẹ gánh nặng quản lý quốc gia.

Hướng dẫn bà con tập kết sản xuất những cây trồng vật nuôi có thị trường và năng suất cao, giá thành hạ để nâng cao sức cạnh tranh. Theo ý kiến của các chuyên gia, vướng mắc trong kết liên "4 nhà" cốt giữa doanh nghiệp và nông dân.

(Ảnh minh họa)     Thực tế cho thấy tình trạng “được mùa, rớt giá” vẫn diễn ra ở nhiều địa phương và gần như đã trở thành phổ quát đối với hồ hết các mặt hàng nông sản của nước ta, trong đó có trái cây.

Có những năm vải thiều rớt giá, người dân Lục Ngạn (Bắc Giang) không buồn thu hoạch, vì tiền công thu hoạch còn lớn hơn tiền bán quả.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét