Nguyện cơn gió mát trong của mùa hạ mang đến bên anh tình yêu của em. Mùa hạ năm nay đối với em thật đặc biệt anh à. Và, chào từ giã nhé những chiều lá me bay.
Vì anh à, anh là một phần kí ức trong con tim em. Bình Sơn, ngày. Và ngày mai đây, em biết rồi sẽ đến lúc em phải rời xa anh, bước vào đời bằng đôi chân bé nhỏ, học cách đối diện với cả những gì mình sợ nhất, nhưng em sẽ không bao giờ khóc anh à, sẽ không gục ngã dù trong bất kì hoàn cảnh nào.
Chỉ biết một điều rằng, có lẽ em đã thầm yêu anh ngay từ giây khắc ấy, cái thời khắc “định mệnh” mà em được gặp anh. Với em lúc này đây, sao cảm xúc và cả những suy tư trong lòng. Trước anh hôm nay, em xin đc một lần dù là lần rút cuộc em được phân bua tình yêu của mình - cái tình cảm mà trong suốt thời gian qua em đã cụ giấu kín trong lòng, không một lần em trải lòng, không một lần em sống thật với con tim mình, trước anh.
Vì em biết, những lúc ấy, anh đã chẳng còn gần bên em nữa rồi. Có phải chăn , enh bên em mọi lúc, mọi nơi, trong vũ điệu của nắng, trong vở nhạc kich của mưa, nơi khung cửa sổ lộng gió, hành lang dài tít tắp, nơi lang can của những chiều mơ mộng, hàng ghế đá dưới bóng mát trong lành, nơi gốc cây me già cứ mỗi mùa thay lá, giữa cơn mưa bay của một chiều gió lộng, cả nơi mái hiên rộn rã tiếng cười.
Cái tình yêu ấy cứ lớn dần, lớn dần theo năm tháng chúng ta bên nhau.
Em yêu thơ - ca - nhạc - họa. Em bị choáng ngợp trước vẻ đẹp ấy, em cũng không biết nữa. Em sẽ vẫn là em, sẽ ngẩng cao đầu đối mặt với mọi hóc búa và thách thức. Rồi thời kì sẽ trôi qua, những mùa hạ lại tiếp nối nhau đến rồi đi. Tạm biệt anh, tình của em! Tạm biệt hàng ghế đá của những trưa vắng lặng từ biệt gốc me già mỗi mùa thay lá giã từ góc lang can quen thương Tạm biệt khoảng sân vắng lặng bình yên.
Người đã dạy em những kiến thức làm người, ươm mầm cho em ái tình đầu thư. Cảm ơn anh, người đã thắp sáng nơi em niềm tin và coi, chắp cánh ước mong cho em bay vào đời, sẻ chia những ưu lo phiền muộn, và bài học làm người mà em mãi không quên Cảm ơn anh! Dù em biết không bao giờ là đủ.
Vẹn nguyên và mãi chẳng đổi rời. Anh có biết không? Ngày trước tiên gặp anh, em vẫn nhớ như in ngày hôm ấy, trong em đã có sao xúc cảm, chút lo âu, hồi hộp, lại như ngại ngùng và e ngại nữa.
Anh thân thương của em, chẳng mấy chốc mà mùa hạ cũng đã đến với chúng ta, mùa hạ đẹp ranh và đầy sắc màu.
Có nhẽ mùa hạ năm nay không có gì đặc biệt đối với anh, như em đây, với anh cũng như bao đứa con gái khác. Anh à! bữa nay đây, trước mùa hạ đặc biệt với những quyết định đặc biệt của cả một đời người, em tha thiết nguyện cầu, nguyện cho tình ái của em sẽ được mang đến nơi anh - nơi tình đầu mà em mãi khắc sâu.
Vì anh có là của riêng ai? Chỉ có em là nghĩ rằng, anh là của riêng em, riếng em àm thôi. Với anh, lúc nào cũng như vậy, nguyên lành và chăng hề thay đổi. Và em yêu cả anh nữa. Có ai đó đã từng bảo với em rằng: thời kì và khoảng cách sẽ làm thay đổi tất thảy! Nhưng anh à, có một điều mà em tin chắc, em sẽ chẳng bao gờ có thể quên anh và em cũng không cho phép bản thân mình quên anh - tình của em.
Năm 2010, From: Little girl. Dường như đứng trước anh, em thấy mình thật bé nhỏ, anh xuất hiện với dáng vẻ to lớn, uy nghi mà đẹp rạng rỡ, lại như cổ kính, nghiêm trang mà thật lãng mạn. Vì em biết, mình đã yêu anh, yêu anh mất rồi.
Tháng. Nhưng em tin rằng, dù ở bất kì đâu, anh vẫn sẽ luôn ủng hộ em, tiếp thêm sưc mạnh cho em bằng tuốt tuột những gì anh đã từng dạy. HCM. Nhưng em biết, với anh…mùa hạ năm nay cũng như bao mùa hạ khác, cứ lặng lẽ đến rồi lặng thầm rời xa, phải thế không anh? Mùa hạ cuối của một hành trình dài và đầy kỉ niệm.
Cảm ơn anh, người đã dạy cho em biết yêu thương, người đã mang em đến với một thế giới mơi đầy ắp tiếng cười, niềm vui. Em_yêu_anh! Rồi ngày tháng dần trôi, những kỉ niệm cảu em, nụ cười em, giọt nước mắt hay những xúc cảm đột nhiên của con tim em, hình như, tất thảy đều gắn chặt với hình ảnh anh.
Tam biệt anh, ái tình của em - TRƯỜNG THPT BÌNH SƠN! Lâm Tiểu Giao - Tp.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét