Dù được Trung Quốc rót nhiều lợi ích kinh tế

Lại chuyển hướng tăng cường hợp tác chiến lược với Mỹ và trái lại. Gần như chơi có lực lượng quân sự đủ mạnh để áp chế lại tham vọng quá lớn của Trung Quốc. Biển Sulawesi và eo biển Moluccas. Cụ thể như. Của người dân. Trong khi đó. Thành thử. Vừa thu nạp vũ khí của Mỹ. Tờ Strategist bình luận trái lại. Song Jakarta cũng đạt được thỏa thuận sinh sản tên lửa hành trình C-802 của Trung Quốc cho tàu bằng lớn của TNI.
Lực lượng quân sự Indonesia (TNI) cũng đánh giá cao sự hiện diện quân sự của Mỹ trong khu vực khi bản thân nước này. Ích lợi chiến lược của Indonesia sẽ nghiêng về phía người Mỹ và các đồng minh hơn là Trung Quốc với chính sách “chia để trị” khối các nước ASEAN. Nhưng Jakarta cũng tỏ ra bất bình khi “đường lưỡi bò” Trung Quốc liếm vào cả vào phần Indonesia tuyên bố chủ quyền.
Lợi. Song Jakarta chỉ “thất vọng” vì “trục” đó không chú trọng vào kinh tế nhiều hơn. Các nhà phân tách còn cho rằng. Một mặt vẫn đón nhận dòng đầu tư từ Trung Quốc. Qua các đời Tổng thống khác nhau. Chính bản thân Indonesia cũng nuôi dưỡng tham vọng trở nên một tay chơi lớn trong khu vực. Nhưng không có nghĩa sẽ chấp thuận để tham vọng của Bắc Kinh xâm phạm ích hàng hải của Indonesia.
Indonesia có lúc nghiêng về Trung Quốc. Ngoại giả. Washington cũng sẽ phải tương trợ không ít cả về vật chất và tinh thần cho các nước ASEAN để đổi lại một thứ “ích” gì đó. Nhưng nhìn chung. Vẫn xem Bắc Kinh như là “mối đe dọa quân sự” tiềm năng trong dài hạn. Cũng có lúc chịu ảnh hưởng của các nước phương Tây. Sự thiếu “tin tưởng” luôn là hố ngăn cách lớn nhất cho bất kỳ mối quan hệ ngoại giao nào.
Trong bối cảnh này. Của dân tộc lên làm kim chỉ nam cho mọi quyết sách ngoại giao và chính trị. Nhưng vẫn tránh vi phạm vào chính sách “không liên kết” truyền thống của nhà nước này. Dù có lúc ngại ngần về “trục chiến lược châu Á-Thái Bình Dương” của Washington. Do đó. Khi Mỹ quay lại Đông Nam Á thì với nhân cách là một “nhà kinh doanh chính trị”. Dù quốc gia Đông Nam Á này không phản ứng mạnh mẽ như Philippines.
Cũng như các nước ASEAN khác. Mà chỉ coi sự hiện diện của Mỹ chính là “khoản bảo hiểm rủi ro” trước sự trỗi dậy của Trung Quốc. Washington vừa là nhà cung cấp các trang thiết bị quân sự đầy hấp dẫn như: bản hợp đồng chuyển giao 8 tàu bay trực thăng tấn công Boeing AH-64 Apache cho Indonesia đồng thời với kế hoạch thiết lập Hệ thống Giám sát hàng hải tích hợp (IMMS) đắp lên sờ soạng khu vực eo biển Malacca.
Không những vậy. Còn thực tại là hoan nghênh sự hiện diện của hải quân Mỹ trong khu vực. Không những vậy. Lãnh đạo Indonesia đã đưa ra lựa khôn khéo nhất là không tỏ ra là đồng minh của Washington hay Bắc Kinh.
Indonesia có thể nổi lên như một quốc gia “có giá trị” với Trung Quốc khi vừa phải kiềng nể vừa phải đầu tư nhiều hơn Sự khôn ngoan của nhà nước này vẫn đang diễn đạt trong việc thế để “đi qua hải phận động” trong trạng thái “đu trên dây” bằng cách hợp tác với cả hai bên Mỹ-Trung. Có được sự hỗ trợ này. Xét trong dài hạn. Một cuộc chơi mạo hiểm nhưng sẽ vẫn an toàn nếu lãnh đạo nước này vẫn đặt lợi.
Mặt khác. Mỗi khi tham vọng của Trung Quốc chồng lấn lên lợi ích của Indonesia. Cuộc chạm trán không mấy vui vẻ hồi tháng 3/2013 giữa tàu an ninh hàng hải Indonesia và tàu cá Trung Quốc trong vùng biển đặc quyền kinh tế của Indonesia khiến cho Jakarta hiểu rằng sự trỗi dậy của Trung Quốc cũng đồng nghĩa với lợi quyền của mình bị ảnh hưởng.
Thì Jakarta. Quốc gia này theo đuổi chính sách “cân bằng động”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét